Chịu trách nhiệm nội dung

Cùng đi tìm hiểu về vệ sinh văn phòng cách thức và cái nhìn cung cấp tạp vụ văn phòng mới nhất hay tìm người giúp việc cho nhà hàngvệ sinh thảm bên cạnh vệ sinh nhà xưởng

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Khủng hoảng túc cầu sài gòn

Quá khứ vàng sonSau khi đất nước hợp nhất , bóng đá Sài Gòn - TP.HCM được xem là cái nôi của bóng đá cả nước với 4 đại diện đầu tiên gồm Cảng Sài Gòn , thương chính , Sở công nghiệp , Lương thực thực phẩm làm mưa làm gió trong nhiều giải đấu quốc gia và thành tựu luôn sánh ngang với những tượng đài phía Bắc như Thể Công , Công an Hà Nội , Tổng Cục đường sắt. Đến cuối thập niên 80 hiện ra thêm đội Công an TP.HCM cũng chơi thăng hoa không kém. Thời đó , người Sài Gòn rất kiêu hãnh về những đứa con cưng của mình khi họ ra sân rất nhiệt huyết , luôn cống hiến hết mình để mang về niềm vui và vinh quang cho bóng đá thành thị. Những cái tên như Tam Lang , Tư Lê , Võ Thành Sơn , Dương Văn Thà , Hồ Thanh Cang , rồi Kim Hằng , Minh “nhí” , Lưu Tấn Liêm , Đặng Trần Chỉnh , Trương Văn Dưỡng , Võ Hoàng Bửu , Lư Đình Tuấn; hay sau này là Lê Huỳnh Đức , Trần Minh Chiến , Đỗ Khải... Hở đi vào lòng người bằng tài hoa và sự cố gắng không mỏi mệt. Lúc đó , bóng đá thành thị cũng có hệ thống giao thông đào tạo chân rết tốt với trường năng khiếu liên tiếp cung cấp nhiều tuấn kiệt rồi các tuyến đào tạo quận và huyện , trường học rất được chăm sóc , hình thành nên một đội ngũ kế thừa sẵn sàng bổ sung những thế hệ cầu thủ mới nối tiếp truyền thống.Đến đầu thế kỷ này , một đôi có nhiều trở ngại hoặc thiếu thốn chung về kinh tế , về cách đào tạo cũng như nuôi dưỡng tuấn kiệt cho bóng đá thành thị bắt đầu hiện ra. Cảng Sài Gòn là đội bóng độc nhất vô nhị đến thời khắc đó vẫn còn giữ được mỗi cái là tên lừng lẫy của mình , nhưng trong vòng xoáy chung buộc phải ghép tên với Thép Miền Nam để tồn tại. Dù có vậy , họ vẫn được vòng tay người hâm mộ thành thị bảo bọc , thương yêu và bản thân đội dù xuống hạng năm 2003 , nhưng đã biết cách gượng dậy để chỉ 2 năm sau lên hạng trở lại. Chính điều đó đã giữ được cho hình ảnh bóng đá Sài Gòn luôn không nhạt phai.Tuột dốcThế nhưng , tất cả đã bắt đầu suy sụp từ sự kiện đội ngân hàng Đông Á Thép Pomina dính líu vào thụ động do hối lộ trọng tài năm 2005 khiến cho bóng đá Sài Gòn vốn hào hoa đã trở nên dính bẩn , rồi bắt đầu những chuỗi ngày đi xuống thực sự do nhiều tuấn kiệt nối nhau ra đi. Từ Lê Huỳnh Đức , Giang Thành Thông về Đà Nẵng , Minh Phương , Việt Thắng về ĐTLA đến một loạt các trụ cột khác như Hữu Thắng , Quang Thanh , Phùng Công Minh , Hoàng Vương , Minh Chuyên về Bình Dương chỉ vì lý do bóng đá Sài Gòn không có một cơ chế và chính sách đãi ngộ thỏa đáng. Bản thân TMN-CSG cũng không đủ sức giữ được các trụ cột do một phần sự đầu tư cũng chưa mạnh mẽ , phần khác không có những người thực sự biết làm bóng đá để lèo lái con thuyền , nên dần dần lối đá mất lửa , đội hình thiếu chiều sâu , quản lý lỏng lẻo và sau khi đổi tên thành CLB TP.HCM với được tràn đầy hy vọng đổi vận nhưng rồi cuối cùng cũng xuống hạng.Nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự sa sút của bóng đá Sài Gòn trước tiên chính là sự thiếu quan tâm và có những động thái quyết liệt từ những người có bổn phận , cụ thể là từ Sở VH-TT-DL , LĐBĐ TP.HCM. Giúp đỡ tiền của đến giờ vai trò của bộ môn bóng đá của Sở là rất mờ nhạt , còn LĐBĐ TP.HCM cũng không có những con người theo kịp sự vận hành của bóng đá chuyên nghiệp , nên cách làm vẫn còn mang tính đối phó , đụng đâu chữa cháy ở đó. Không hiểu vì năng lực hay vì lý do gì , Sở VH-TT-DL đã đánh mất vai trò thuyền trưởng của mình trong việc đào tạo tuyến trẻ , không tư vấn được với lãnh đạo thành thị có những định hướng kịp thời để xốc tinh thần bạc nhược cũng như chắc chắn mạnh mẽ lực lượng và niềm tin cho các đội bóng thành thị , nhiều lúc rất ý mức độ nhiều và giống như thả nổi cho phong trào và cho các đội bóng tự bơi. Còn LĐBĐ TP.HCM dù luôn biết phải gắn với các đội để xây dựng và tìm hướng ra , nhưng cách làm còn rất nóng vội nên chọn hướng đầu tư chưa thỏa đáng , còn đốt cháy giai đoạn , như trường hợp Navibank Sài Gòn. Thế nên , bóng đá Sài Gòn đã chìm dần trong mắt người hâm mộ. Xây nhà từ tốc dĩ vãng , bóng đá Sài Gòn được coi là vùng đất đầy tiềm năng , có những con người rất giỏi , rất năng động , đầy nhiệt huyết , ra sân là chỉ nghĩ làm sao chiến thắng , làm sao vừa chơi đẹp mà vừa hiệu quả , tạo nên hơi thở mạnh mẽ mang vinh quang về cho bóng đá thành thị. Khi đó bóng đá thành thị có nguồn sức người rất nhiều , có cơ sở vật chất dành cho bóng đá khá mạnh , có đội ngũ HLV và những người quản lý hết dạ vì cái chung , có hệ thống giao thông đào tạo năng khiếu từ năng khiếu ban sơ , năng khiếu trọng tâm , năng khiếu bán tập trung , rồi tập trung rất trình tự , rất quy củ , rất có chiều sâu nên cầu thủ đào tạo ra rất có chất lượng , vào sân là đứng được ngay và luôn biết cách thể hiện lối đá đẹp , chinh phục tình cảm khán giả thành thị và cả nước. Khi làn gió bóng đá chuyên nghiệp bắt đầu hiện ra thì chính bóng đá Sài Gòn đi trước lại về sau. Không phải những người có bổn phận không thức thời , không hiểu sự vận hành của hệ thống giao thông bóng đá chuyên nghiệp , nhất là khi ý chí xã hội hóa của Chính phủ như chắp cánh cho các doanh nghiệp bắt đầu nhảy vào. Nhưng do cơ chế chằng chéo , chưa có sự phân định rẽ ròi công năng và quyền hạn , chưa cho thấy rõ ai là người quản lý , định hướng bóng đá Sài Gòn , nói cách khác là thiếu người cầm chịch , nên cách làm còn rất lúng túng , đôi lúc bị động. Sự tan rã của hệ thống giao thông đào tạo trẻ không hẳn do gia đình VĐV không muốn cho người dưới theo học bóng đá nữa mà chính do chúng ta chưa xây dựng được hệ thống giao thông bóng đá cộng đồng để xứng đáng được đề nghị hoặc đề xuất một sân chơi mới , từ đó phát hiện tuấn kiệt. Như ở CLB Benfica , đào tạo trẻ chính là việc tận dụng tốt những giờ ngoại khóa và chỉ những cầu thủ có văn hóa tốt , học giỏi mới được nhận vào học viện này. Trong khi đó , bóng đá Sài Gòn đã đánh mất việc chăm sóc nguồn sức người tại chỗ , để lộ ra khoảng trống quá lớn làm hỏng sân sau , nên các đội như CLB TP.HCM , Navibank Sài Gòn thiếu tuyến kế thừa , phải chạy vạy tìm cầu thủ xung quanh và cứ nhặt cho có nên càng đá càng tụt dốc. Một điều rất lạ là gần đây bóng đá Sài Gòn có rất nhiều doanh nghiệp tư nhân tham gia làm bóng đá trẻ. Họ sẵn sàng bỏ tiền ra để đầu tư tuyến trẻ phi lợi nhuận với mục đích nguyên do là vì sự say mê và mong muốn góp phần gầy dựng lại hình ảnh tương lai cho bóng đá thành thị. Chả hạn như Scavi Rochetaeu , PVF và sắp tới đây là Học viện Sài Gòn Gia Định - Benfica. Nhưng sự quan hoài từ những người có bổn phận với các trọng tâm này rất thờ ơ , thiếu sự khích lệ khích lệ. Đúng ra đó là nền tảng cùng với việc chắc chắn lại trường nghiệp vụ , chấp nhận mất vài năm để làm lại cho bài bản , trình tự thì bóng đá Sài Gòn mới trở lại vị trí đầu tiên dĩ vãng. Chứ như bây giờ , bóng đá Sài Gòn vẫn đang xây nhà từ nóc , khi thất bại thì hô hào “Hội nghị Diên Hồng” để lấy quan điểm , nhưng cuối cùng cũng đâu lại vào đó , bỏ ngoài tai những góp ý chân thành mà chỉ chạy theo những cách làm lặt vặt , nên không giải quyết được mỗi cái là gốc của sự sa sút và tiếp kiến làm cho người hâm mộ thêm mỏi mệt. HLV Vũ Tiến Thành ( TGĐ CT thể thao Sài Gòn Gia Định ) Quang tuyến đi sè sẽ .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét